Home / Học tập / Ngữ văn lớp 12 / Phân tích nhân vật Việt trong tác phẩm Những đứa con trong gia đình đạt điểm cao

Phân tích nhân vật Việt trong tác phẩm Những đứa con trong gia đình đạt điểm cao

Đề bài: Phân tích nhân vật Việt trong tác phẩm Những đứa con trong gia đình

Bài làm

Được coi là nhà văn của người nông dân Nam Bộ, Nguyễn Thi là một trong những cây bút hàng đầu của văn nghệ giải phóng Việt Nam thời kì chống Mĩ cứu nước. Những tác phẩm của ông không chỉ là sự kết hợp hài hòa giữa chất hiện thực và chất trữ tình mà còn thể hiện một thế giới nhân vật với những người nông dân Nam Bộ nồng nàn tình yêu nước, ngùn ngụt chí căm thù, gan góc, kiên cường, say mê đánh giặc. Nhân vật Việt– một trong những nhân vật chính của truyện ngắn Những đứa con trong gia đình là một nhân vật như thế.

Được rút từ tập Truyện kí Nguyễn Thi (1978), Những đứa con trong gia đình là truyện ngắn xuất sắc nhất của Nguyễn Thi được viết trong những ngày chiến tranh chống Mĩ ác liệt, khi ông công tác ở tạp chí Văn nghệ Quân giải phóng. Truyện kể về một gia đình nông dân yêu nước, ủng hộ Cách mạng, có mối thù sâu sắc với Mỹ ngụy. Ông nội, cha và mẹ đều bị giặc giết chết, gia đình chỉ còn lại ba chị em Chiến, Việt, thằng Út em và chú Năm. Tròn mười tám tuổi, Chiến, Việt xung phong lên đường đi đánh giặc, gửi đứa em út cho chú Năm nhờ chú chăm sóc. Trong một trận đánh ác liệt ở rừng cao su, Việt diệt được một xe bọc thép của giặc nhưng anh bị thương nặng, phải nằm lại giữa chiến trường, lạc đồng đội. Việt ngất đi, tỉnh lại nhiều lần. Mỗi lần tỉnh lại, Việt lại nhớ về những kỉ niệm thân thiết với những người thân trong gia đình và đồng đội. Năm ngày sau, đồng đội mới tìm thấy Việt, đưa Việt về điều trị ở một bệnh viện dã chiến, nhờ đó, sức khỏe Việt dần hồi phục. Truyện được kể bởi những tái hiện trong nỗi nhớ của Việt khi anh bị thương nặng ở chiến trường, khi những biểu hiện cụ thể của một gia đình thực chất đã không còn nữa: ba má đã mất, nhà cửa để lại cho xã, bàn thờ má phải đem gửi sang nhà chú Năm, cả hai chị em đều đã tòng quân đi đánh giặc. Tuy nhiên, qua dòng tâm tư của Việt, ta vẫn thấy được vị trí thiêng liêng và quan trọng của gia đình đối với những đứa con. Việt là nhân vật xuất hiện nhiều nhất trong truyện ngắn Những đứa con trong gia đình. Vẻ đẹp tâm hồn và tính cách của Việt được hiện lên phần nào trong những trần thuật của nhà văn nhưng chủ yếu nhất vẫn là qua lời kể trực tiếp của Việt.

Xem thêm:  Vì sao người dân xóm ngụ cư lại ngạc nhiên khi thấy Tràng đi cùng một người đàn bà lạ về nhà?

Dù đã đến tuổi đi tòng quân đánh giặc nhưng suy cho cùng, ở cái tuổi 17, 18, Việt vẫn chỉ là một cậu con trai mới lớn hồn nhiên. Nếu như chị Chiến chín chắn, nhường nhịn em bao nhiêu thì Việt lại hay tranh giành với chị bấy nhiêu. Trong đêm mít tinh thanh niên ghi tên tòng quân, Việt chạy lên trước chị Chiến nói rành rọt: “em mười tám, chị Chiến em mười chín”. Nói tuổi hai chị em với cán bộ xong, Việt tự so sánh rất trẻ con: “Mình đứng đâu có thua chị, tuy tóc chị có cao hơn mình một chút thật”, nhưng chị Chiến lại nói: “Đến Tết này nó mới được mười tám anh à!”. Thhì ra vì muốn đi tòng quân mà Việt đã khai man tuổi của mình. Thật ngây thơ biết bao! Việc hai chị em Chiến, Việt tranh nhau đi bộ đội đã cổ vũ những thanh niên khác ghi tên: “Đêm ấy thanh niên ghi tên tòng quân đông lắm”. Cũng chính đêm ấy, đêm trước ngày tòng quân đi bộ đội ấy, Việt vẫn rất vô tư, chẳng nghĩ tới cuộc sống trong quân ngũ ra sao, chân trời mặt biển như thế nào, có biết bao sự khó khăn, gian khổ sẽ chờ đợi hai chị em. Trong khi chị Chiến đã ý thức được sự khốc liệt của chiến tranh, sự phán quyết dành cho những kẻ phản bội: “Chú Năm nói mầy với tao đi kì này mà bỏ về là chú chặt đầu”. Việt lăn kềnh ra ván cười khì: “Chị có bị chặt đầu thì bị chớ chừng nào tôi mới bị”. Khi chị Chiến bàn với Việt thu xếp việc gia đình, Việt tỏ ra rất vô tư, phó thác cho chị với một ý nghĩ rất giản đơn: “Má dặn chị làm sao thì giờ chị cứ làm y vậy”. Việt chỉ ấm ức với chị một điều là chị không nhường Việt trong việc đi tòng quân, nhưng việc ấy cũng chỉ là thoáng qua, rồi Việt ngủ thiếp đi. Với Việt, việc đi tòng quân, ra chiến trường dường như là một việc phải làm, không đáng lo, cũng chẳng đáng sợ. Việt sẵn sàng xung phong đi bộ đội, không phải vì không biết mình sẽ phải đối mặt với nhiều gian khổ, vất vả mà vì trong lòng Việt chỉ có lòng yêu nước, căm thù giặc và ý chí chiến đấu vì hòa bình, độc lập của chính mảnh đất quê hương mình. Vào bộ đội rồi, Việt vẫn thích bắn chim, chiếc ná thun mang theo từ nhà vẫn còn nằm gọn trong túi áo. Việt vẫn còn sợ con ma cụt đầu, vẫn nhớ mẹ với những hồi ức trẻ thơ: được mẹ xoa đầu, lấy cơm cho ăn…

Xem thêm:  Khoa học mà không có lương tâm chỉ là sự tàn rụi của tâm hồn.

phan tich nhan vat viet trong tac pham nhung dua con trong gia dinh - Phân tích nhân vật Việt trong tác phẩm Những đứa con trong gia đình đạt điểm cao

Phân tích nhân vật Việt

Việt còn là một cậu bé giàu tình cảm. Khi bị thương, phải nằm lại chiến trường, ngất đi tỉnh lại không biết bao nhiêu lần, Việt vẫn một lòng hướng về quê hương, đất nước. Mỗi lần tỉnh lại, Việt lại nhớ tới những kỉ niệm về quê hương: tiếng ếch nhái kêu khiến Việt nhớ lại những đêm mưa đi soi ếch ở quê; tiếng chim gù khiến Việt nhớ tới những lần đi bắt chim… Việt yêu gia đình, yêu má, thương chị Chiến. Tình cảm này có lẽ chẳng cần phải giải thích nhiều, nó đã thể hiện rất rõ khi Việt cùng chị Chiến khiêng bàn thờ má sáng gửi nhà chú Năm. Việt khiêng trước, chị Chiến khiêng bịch bịch phía sau. Nghe tiếng chân chị, Việt thấy thương chị lạ. Lần đầu tiên Việt thấy lòng mình rõ như thế. Có lẽ trong giây phút thiêng liêng, cùng chị gánh mối thù của má trên vai, nghĩ đến má bao nhiêu, Việt càng thương chị bấy nhiêu, cũng bước chân “bịch bịch” vất vả như má ngày xưa. Việt còn nói với chị Chiến rất ngây thơ: “mình đi đâu thì ba má theo đấy”. Cùng chị khiêng bàn thờ má trên vai, Việt thầm hứa với má: “Nào, chúng con đưa má sang ở tạm bên nhà chú Năm, chúng con đi đánh giặc trả thì cho ba má, khi nào nước nhà thống nhất chúng con lại đưa má về”. Không chỉ yêu quê hương, đất nước, thương gia đình, Việt còn có một tấm lòng giàu tình cảm với đồng đội. Trong những lần tỉnh lại giữa chiến trường, hình ảnh anh Tánh và đồng đội luôn hiện lên trong tâm trí Việt. Việt nhớ cách mọi người gọi Việt là “cậu Tư”, nhớ đến cái cằm nhọn hoắt của anh Tánh, nhớ nụ cười và cái nheo mắt của anh Công… Nghe tiếng xe bọc thép của giặc chạy qua, ý nghĩ đầu tiên trong đầu Việt về cái chết là: “Nếu chết mà không được ở chung với anh Tánh, mà không được đi bộ đội nữa thì buồn lắm”. Suy nghĩ ngây thơ ấy đã thể hiện một tinh thần chiến đấu mãnh liệt và tình đồng đội nồng thắm của Việt dành cho đơn vị, những người luôn cùng kề vai sát cánh trên chiến trường ác liệt. Việt cố gắng bò về phía tiếng súng vì nghĩ rằng ở đó có các đồng đội đang chờ mình. Đồng đội thức sự đã trở thành gia đình của Việt- gia đình thứ hai cũng yêu thương nhau, yêu nước và căm thù giặc như chính gia đình Việt, gia đình mỗi người.

Trên tất cả, Việt là một người chiến sĩ dũng cảm và kiên cường. Dứt khoát đi tòng quân, Việt muốn trả thù cho má. Thấy chị Chiến không muốn cho mình đi bộ đội, Việt tỏ vẻ tức giận, không vừa lòng, đá trái dừa rụng xuống mương rồi nói: “Bộ mình chị biết đi trả thù à?”. Chi tiết này không chỉ cho thấy lòng quyết tâm đáng giặc, trả thù cho ông nội, ba, má mà còn thể hiện tính cách mạnh mẽ và sự kiên quyết của Việt. Khi đã trở thành một chiến sĩ giải phóng quân, Việt luôn dũng cảm chiến đấu, không ngại ngần khó khăn, gian khổ, lập được nhiều chiến công. Việt leo lên một chiếc xe bọc thép của giặc đang tháo chạy và dùng thủ pháo bắn cháy chiếc xe bọc thép. Tuy nhiên, cũng chính vì hành động đó mà Việt bị thương nặng phải nằm lại chiến trường. Trong chiến tranh, người ta thường nói đến những người anh hùng trận mạc ở tư thế tiến công, hiên ngang, anh dũng. Việt tuy đã diệt được một chiếc xe bọc thép của Mĩ, lập được một chiến tích anh hùng nhưng sức chịu đựng của Việt khi bị thương nặng, lạc đồng đội giữa chiến trường cũng anh hùng không kém vì cuộc chiến đó tuy lặng thầm nhưng lại đòi hỏi ở con người một sức chịu đựng dẻo dai, một niềm tin to lớn. Hai bàn tay bị thương vô cùng đau đớn, Việt vẫn ở tư thế của một người chiến sĩ không rời bỏ vị trí: Việt vẫn còn đây, nguyên tại vị trí này, đạn đã lên nòng, ngón cái còn lại sẵn sàng nổ súng. Với đôi mắt bị thương không nhìn thấy gì, Việt vẫn lắng nghe âm thanh của chiến trường để tìm về với đồng đội, để tiếp tục chiến đấu. Việt phân biệt được tiếng pháo của địch và tiếng súng của ta. Tiếng súng của ta nghe thân thiết và vui lạ. Việt bò về phía có tiếng súng. Với Việt, “phía đó là sự sống”.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Tâm tư trong tù của Tố Hữu

Là nhân vật điển hình cho thanh niên trong kháng chiến chống Mĩ, Việt hay cả Chiến, lẽ ra phải được học hành, được sống trong tình yêu thương, bao bọc của gia đình, nhung vì đất nước có chiến tranh, trong lòng họ phải mang nặng mối thù nhà, nợ nước. Họ không thể không tòng quân đi đánh giặc. Từ đó, dưới ngòi bút của nhà văn Nguyễn Thi, nhân vật Việt đã thể hiện được vẻ đẹp tâm hồn và tính cách của mình, đó là tình yêu gia đình, yêu quê hương, đất nước nồng nàn và lòng căm thù giặc, ý chí quyết tâm đánh giặc không gì có thể ngăn cản được.

Hải Anh

Check Also

phan tich dien bien tam trang nhan vat mi trong dem tinh mua xuan 310x165 - Phân tích diễn biến tâm trạng nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân đạt điểm cao

Phân tích diễn biến tâm trạng nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân đạt điểm cao

Đề bài: Phân tích diễn biến tâm trạng nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *